Đầu ngón tay Trần Lăng khẽ lướt qua cằm rồi lột nhẹ, vóc dáng hắn tức thì thay đổi.
Chiếc áo măng tô Chấp pháp quan thêu tám đường vân khẽ bay trong gió. Một gương mặt dường như vĩnh viễn không có chút dao động cảm xúc nào phủ lên ngũ quan ban đầu của hắn. Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt ấy, Giản Trường Sinh trợn tròn mắt kinh ngạc:
"Phó tổng trưởng Đàm Tâm? Cơ, cậu chơi lớn thế cơ à?!"
"Đợi tôi ở tầng ba."




